Thư tuần này được gửi đến bạn đọc của MyA5Letter vào Chủ Nhật, 24 tháng Năm, 2026. Đọc bản tiếng Anh tại đây.
Ciao 👋🏻
Một tuần ở Florence
Mình vừa trở về từ một tuần nghỉ phép ở Florence, Ý. Và Florence vẫn đẹp y như mình nhớ khi ghé thăm lần đầu tiên 11 năm về trước.
Ánh nắng vàng rực trên mái vòm Duomo. Những tác phẩm nghệ thuật và điêu khắc tuyệt vời. Món tiramisu cùng affogato khiến người ta nhắm mắt lại mà thở dài một tiếng “hmmm” thật thỏa mãn.
Và không kém phần xuất sắc: Khung cảnh hoàng hôn từ Piazzale Michelangelo.
Nhưng điều khiến chuyến đi này khác hoàn toàn so với mọi chuyến đi khác trong năm nay — không phải những công trình kiến trúc ấn tượng, cũng không phải ẩm thực Florence, Ý tuyệt vời.
Mà là cơ hội được gặp gỡ và kết nối với con người đến từ những nơi khác nhau. (Điều mình không nghĩ một người hướng nội chính hiệu như mình sẽ viết ra nữa!)
Trong một tuần rồi, mình đã trò chuyện với các bạn khách du lịch đến từ Mỹ, dùng bữa trưa cùng một người bạn lữ khách từ Anh trên chuyến đi đến Cinque Terre, học về ẩm thực địa phương từ các hướng dẫn viên người Ý, và — những khoảnh khắc mình thích nhất là — cùng nấu ăn với một cặp đôi người Ai Cập và học những từ tiếng Ả Rập và tiếng Ý đầu tiên từ chuyến đi lần này.
Và ở đâu đó giữa những tiếng nhai nhóp nhép, tiếng cười nói rôm rả, và vừa hỏi vừa trả lời liên tục “Bạn đến từ đâu?” — mình bỗng nhận ra:
Chúng ta không khác nhau chút nào, dù xuất thân, độ tuổi và văn hóa đều khác biệt.
Chúng ta đơn giản đều là những con người yêu cuộc sống này, thích dịch chuyển, mê ăn uống. Và chính tình yêu đó đã đưa chúng ta đến cùng một điểm đến, gặp nhau ở cùng một thời điểm.
Và ngôn ngữ — sợi chỉ xuyên suốt tất cả (dù phải giao tiếp bằng tiếng Anh, thay vì tiếng mẹ đẻ) — có thể kết nối chúng ta lại và mở rộng cả suy nghĩ lẫn cảm nhận về nhau.
Vậy nên, mình muốn nói là: mình yêu tất cả: Du lịch. Ẩm thực. Ngôn ngữ. Sự kết hợp của chúng khiến thế giới này trở nên thật đẹp và thật gần gũi 🌿.
Mình nhận ra đây cũng là một trong những lý do mình yêu thích việc học ngôn ngữ, và vì sao mình nghĩ ngôn ngữ thật sự quan trọng. Không chỉ để ghi vào hồ sơ xin việc hay vượt qua kỳ thi nào đó — mà để có những khoảnh khắc như thế này.
Những khoảnh khắc mà một bữa ăn chung ở nước Ý xinh đẹp lại trở thành một ký ức chung, một trải nghiệm chung của những người lữ khách tứ xứ. Những khoảnh khắc mà chúng ta lắng nghe câu chuyện của nhau và nhận ra chính mình ở trong đó, dù mình đến từ đâu hay sống ở đâu đi chăng nữa.
Và cũng là để chúng ta tìm thấy nhau trên mạng, tại góc nhỏ ấm áp này —bởi vì là…
Âm thầm giữa những đêm thức khuya viết bài, những buổi cuối tuần làm content, và những chiếc newsletter nhỏ gửi vào hộp thư của bạn — một điều gì đó thật sự kì diệu đang lặng lẽ diễn ra.
✨ Góc nhỏ nay đã có 16.000 bạn theo dõi trên Instagram và 800 bạn đăng ký newsletter ✨.
Và khi mình nói “bạn” — mình nói thật lòng đó nhe. Không phải followers. Không phải con số. Mà là những người bạn cũng yêu ngôn ngữ. Những người thích viết nhật ký (bullet journal hay language journal). Những bạn đang từng bước tiến tới mục tiêu nào đó, thích học ngoại ngữ trong thời gian rảnh, và chọn cách phát triển bản thân — dù lặng lẽ, chậm rãi nhưng có chủ đích, từng trang một.
Như bạn và mình.
Là chúng ta. Là cộng đồng này. Và mình thật sự biết ơn vì được đồng hành cùng bạn.
💕 Cảm ơn bạn đã ở đây.
Và cảm ơn bạn đã đọc đến đây, như mọi khi.
Dù bạn đã ở đây từ Ngày Đầu Tiên hay mới tìm thấy góc nhỏ này — dù bạn đang học tiếng Đức hay bất kỳ ngôn ngữ nào khác — mình chỉ đơn giản là vui vì có bạn ở đây.
Con affetto (nghĩa là với tình cảm chân thành),
Suani 🎀